Bình chọn
Quý độc giả muốn xem gì nhất trên Liễu Quán Huế?

Hoa sử quân tử

Kích thước chữ: Decrease font Enlarge font
image

(LQ) Mẹ ơi! Con tập bước cùng những dây leo sử quân xanh mướt. Mỗi lúc con ngã đau, chùm hoa như đổi sắc mỉm môi cười. Chẳng biết vì đâu và tại sao, con lại thích ngắm nhìn lòng bàn tay trái. Những lạ kỳ rất riêng và rất nhỏ, mấy ngón run run với chạm búp hoa xinh.

Con lớn lên, chẳng hề biết hiểm nguy, mỗi khi gặp rắn cạp nong quăng mình vào bụi. Nó ngó nhìn con mà chẳng cắn bao giờ. Có những lúc mẹ phải thét lên, nhưng mẹ chưa từng đánh đòn con bướng bỉnh. Con chẳng giấu điều gì với con nhái bén. Cứ dứ dứ chùm hoa nhắc nó nhảy đi nhanh. Cũng không biết tặng ai những chiếc lá xanh, đành để héo bên thềm không dám vứt.

Bà ngoại ngồi niệm kinh, tiếng mõ bình an như hoá Phật. Lòng con ngập tràn cổ tích, mà chẳng biết nói cùng ai về đôi mắt lạ trong mơ. Có những mơ hồ con không thể nói ra. Cứ giữ riêng làm một điều bí mật. Cho đến những giấc khuya con gọi mẹ..., đạp tung chăn.

Những bé gái kết dây hoa đội lên đầu làm đẹp, dùng sử quân xâu chỉ kết làm mành. Những cậu trai chải tóc gọn gàng, buộc đều đặn những dây màu bằng sợi. Con vui quá, cứ vô tư cười và hát, cho đến khi một đứa ra về, và hai đứa ra về... Khu vườn ấy lại mêng mang im vắng. Con cất sợi dây màu vào ước muốn những ngày mai. Trò chơi của đám trẻ chúng con chưa một lần chuẩn bị, cứ tự nhiên, và giã đám cũng tự nhiên. Có đứa khóc chẳng chịu về, mải chơi quên cả đói. Đứa nhắm nghiền mắt lại, tay cứ quơ quơ: “Để em chơi một tí nữa thôi mà!”.

Con thỏa lòng nhìn bé gái mỉm cười xưng chị với hoa. Chị chị em em, rụt rè, vời vợi… Con chợt hiểu, thế giới từ trăng sao, cát sỏi, lá hay hoa đều hiểu tiếng trẻ thơ. Những đại từ nhân xưng, không ép buộc cũng không cần trật tự. Mắng bà sỏi này, cười cụ đá kia, lại ngắt mấy chị lá xanh chia cho nhau làm đồng tiền giả… Bỏ mặc thế giới ngoài kia ai tranh giành lợi lộc, cho tham lam đĩnh đạc mặt con người.
 
Con chưa biết phải làm gì với chùm hoa sử quân mà cô bé bỏ quên. Chợt ngẩn người nghe tiếng chửi nhà bên vọng lại. Tiếng chửi xốn xang, phá vỡ không gian màu hoa đang đỏ nặng. Sao trò chơi của chúng con, người đời lại tiết kiệm? Đuổi hết chúng đi…, đám phá rối những trưa nồng.
 
Con chẳng biết thời gian đến từ đâu. Chỉ biết hương sử quân tử vẫn tỏa ra nhẹ nhõm. Sớm mai, những chiếc thuyền lá chúng con kết lên, gặp cơn mưa hè xối xả ngập dâng, kéo những ước mơ khẽ khàng chìm đắm. Chiếc cầu vồng bảy sắc vắt ngang, đoá sử quân tử rung rinh, Chúa Thượng ngàn phảng phất. Những ngày vui lẻ tẻ cứ trôi nhanh.

Mẹ ơi! Con vẫn nghe tiếng gọi của những người muôn xưa đang vọng đến từ lòng bàn tay trái…
 
T.T.T
Đánh dấu lên: Add to your del.icio.us del.icio.us | Digg this story Digg

Subscribe to comments feed Phản hồi (0 bài gửi):

tổng cộng: | đang hiển thị:

Gửi phản hồi của bạn comment


Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt

Xin hãy nhập vào mã bạn nhìn thấy trong hình dưới đây:

Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Video
Đánh giá bài viết
0
Từ khóa trong bài
Bài viết này không có từ khóa nào