Bình chọn
Quý độc giả muốn xem gì nhất trên Liễu Quán Huế?

Người thầy

Kích thước chữ: Decrease font Enlarge font
image
Chiếc áo nâu nhuốm đầy màu năm tháng, một chiếc dù thay gậy chống trong tay, Thầy vân du đó đây để mặc cho mưa gió. Thỉnh thoảng có chú tiểu lẽo đẽo theo sau bước chân Thầy.

 

Đó là hình ảnh của Thầy trong ký ức con. Hình ảnh ấy mãi mãi ngự trị trong tâm hồn bé bỏng của con ngày đó. Để rồi con nuôi chí được “chọn nghiệp” theo Thầy.

Thầy ơi! Ngày  đó con đã mơ được làm chú điệu, để ngày ngày theo sát bước chân thầy. Con đã biết yêu biết bao cái hình ảnh ngây ngô và thiên thần ấy. Con đã tôn thờ sự ung dung, điềm tỉnh và nụ cười từ ái trên gương mặt bao dung của Thầy. Hình ảnh chú tiểu có chỏm tóc thật dài trông ngây ngô và dễ thương lạ kỳ.

Năm tháng dần trôi, rồi con cũng được làm chú điệu như mơ ước ngày nào. Nhưng Thầy à, con không phải là thiên thần như con thường nghĩ, con ghét mỗi khi nghe ai đó nói từ “điệu”. Con cũng không muốn làm tròn một chú tiểu, mà cứ mong rằng mau được làm Thầy. Ngày ấy con nghĩ rằng phải làm được việc lớn như Thầy, chí trượng phu sao lại nhọc công vì những chuyện nhỏ nhặt đó?! Ngày ngày phải vác cả một cái chổi rỏ to, nhưng biết bao giờ mới trở thành “thiên thần” nhỉ? Vì những suy nghĩ ngược đời đó mà con đã làm phiền lòng mọi người Thầy ạ, ngày đó con thường thắc mắc rằng: thế giới người lớn sao mà đa sự vậy nhỉ?! Thấy mình làm gì cũng la, cũng quở. Người lớn sao có vẻ thích la rầy nhỉ?! Thầy à, bởi ngày trước con quá trẻ thơ, chỉ chú ý đến sự la rầy của người khác mà chưa từng nhìn lại chính mình. Vì vậy con cảm thấy ghét cái bổn phận thiêng liêng và ý nghĩa của mình như ngày trước co ở với mẹ cha.

Dường như khi một cái gì đó đã nằm trong tầm tay thì người ta không còn thấy trân trọng, đến khi nó tuột mất, người ta mới cảm nhận rõ sự nuối tiếc khôn nguôi. Hồi nhỏ, khi còn làm chú điệu con lại mơ  được làm thầy. Bây giờ lớn lên con lại muốn cho thời gian lùi vào quá khứ để cảm nhận hết cái ý nghĩa thiêng liêng và sự ngây ngô  của tuổi thơ.

Đã mấy mùa lá rụng, tuổi thơ dần dần trôi qua hình ảnh của Thầy và chú tiểu ngày xưa thỉnh thoảng lại hiện về trong con. Con đã thầm nghĩ rằng đó chỉ là ước mơ của một thời bé dại. Đến bây giờ mình có nhiều việc cần phải làm, phải học để có bằng Đại học... Bao ước mơ cứ đưa con bay đến những khung trời danh lợi phù hoa. Con đã từng nghĩ rằng, hình ảnh Thầy năm xưa có chăng cũng chỉ là ước mơ. Trong xã hội rộn ràng tất bật, mọi thứ đều nhanh đều tiện, có lẽ hình ảnh Thầy chỉ đẹp với ngày xưa. Lắm lúc con không còn nhớ đến Thầy, thỉnh thoảng Thầy lại thoáng về trong ký ức rồi tan nhanh với nhịp sống rộn ràng ngày nay. Con lại tự chính mình, như đang cười với thần tượng ngày xưa.

Hôm nay trên lối trở về, con đã bắt gặp hình bóng ngày xưa. Lòng con chợt rộn lên với những niềm hạnh phúc dâng trào. Con chợt thấy mắt mình nhòa đi. Con không tin vào mắt mình. Cố tiến lại gần hơn. Ôi! Đây...chính hình ảnh ngày xưa con đã tôn thờ. Cũng chiếc áo nâu  đã bạc màu, theo bên Thầy có chú tiểu tí  hon vẫn đang chạy tung tăng, cố giẫm chân lên cái bóng của mình. Chốc chốc Thầy quay lại nói gì với chú tiểu, xa xa tôi thấy chú tiểu ấy cười. Nụ cười thật hồn nhiên và trong sáng, không gợn chút lo toan. Từng bước chân ung dung và tự tại, Thầy thường đi lại như thế. Niềm tôn kính trong con lại trỗi lên thật mãnh liệt, con nhận thấy dường như Thầy đã cho con một năng lượng khổng lồ về một niềm tin. Con đã hạnh phúc biết bao khi biết rằng hình ảnh Thầy mãi mãi thiêng liêng. Bây giờ con mới nhận ra rằng, hình ảnh Thầy đẹp mãi với thời gian. Giữa cuộc sống rộn ràng theo ngũ dục vẫn có những người Thầy đang âm thầm lặng lẽ, thuyết những bài pháp vốn không lời mà đầy sức thuyết phục nhân tâm. Đó là bài pháp về sự giản dị, về cách sống chậm rãi mà lắng sâu của người xưa. Những bước chân, những nụ cười của Thầy là bài pháp về lòng từ bi, về cách an trú.

Thầy ơi bây giờ con đã hiểu ra rằng, tất cả đều mầu nhiệm. Mỗi hình ảnh đều có một sự thiêng liêng thật huyền bí. Con muốn sống hết mình với bổn phận đang có, bởi tất cả đều đáng trân trọng. Con không còn bỏ rơi những công việc nhỏ nhặt Thầy ạ. Lắm lúc, những ước mơ tuổi thơ luôn bị  mọi người chế nhạo. Thế nhưng phải mất cả  kiếp người vẫn chưa làm được ước mơ  ấy bạn ạ! Bạn có lúc nào cười vì giấc mơ bé con của mình chưa?! Nó chứa nhiều  ý nghĩa đấy bạn ạ.

C.N

 

 

Đánh dấu lên: Add to your del.icio.us del.icio.us | Digg this story Digg

Subscribe to comments feed Phản hồi (0 bài gửi):

tổng cộng: | đang hiển thị:

Gửi phản hồi của bạn comment


Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt

Xin hãy nhập vào mã bạn nhìn thấy trong hình dưới đây:

Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Video
Đánh giá bài viết
5.00
Từ khóa trong bài
Bài viết này không có từ khóa nào