Bình chọn
Quý độc giả muốn xem gì nhất trên Liễu Quán Huế?

Tết, em về quét dọn thân tâm

Kích thước chữ: Decrease font Enlarge font
image

Thân và tâm em đã chạy điên cuồng trong suốt một năm qua. Thân chạy bởi tâm ưa tung tăng, thích khám phá, đam mê vẫn còn, nên nó điều khiển cái thân chạy nhảy. Không chỉ chạy bằng những bước chân vội vã trên đường mà nó còn hành động thô tháo, không suy nghĩ, không chánh niệm nên đã gây ra nỗi đau cho người, bệnh tật cho mình…

Em đã để thân mình thọ dụng nhiều thứ mà lẽ nên, nếu có lòng từ bi em sẽ không dùng, như là thịt chúng sinh, bia rượu, thuốc lá. Hay là những món đồ hàng hiệu quá đắt mà lúc mua em chỉ nghĩ ngăn ngắn rằng, em cần phải mô-đen một tí, em cần sự sang trọng cho bằng anh, bằng chị. Em quên nghĩ tới những mảnh đời đói rách ngoài kia, nếu như họ có số tiền be bé bằng nửa số tiền em dùng mua mấy món hàng hiệu kia thì chắc họ sẽ hạnh phúc vô ngần rồi.

Trong tàng thức em có nhiều “thế lực” đen tối lắm, những thế lực ấy được nuôi dưỡng bởi năng lượng tham-sân-si và lớn dậy rất mau. Và, nó thường xuyên làm “quân sư” cho em trong những trò chơi vô bổ, những hành động vô cảm cũng như sự giải đãi hành trì. Ở ngóc ngách nào đó trong tim, trong óc em, thế lực ấy cứ vang vọng những thanh âm mà em nghe rất dễ lọt tai, chẳng hạn, uống một ly bia không tổn hại gì đâu hay hôm nay anh em, bạn bè lâu ngày gặp lại làm một “chầu nhậu” (tất nhiên là với nồi lẩu mặn với ngổn ngang xương thịt chúng sinh trong đó) cũng đâu có ảnh hưởng gì hoặc, hôm nay không đi chùa, khỏi niệm Phật một bữa cũng chẳng sao…

Những thanh âm ấy em đã từng nghe nhiều lần và có thể từng xuôi theo chiều xúi giục của nó nên em sẽ tiếp tục lại nghe và làm theo nếu em không có bạn đồng tu nhắc nhở hoặc em không vững vàng. Đó là thứ tập khí (thói quen) xấu xí đã gặm nhấm tâm hồn trong trắng của em, làm nhiễm ô suy nghĩ vốn thiện lành mà em đã từng dưỡng nuôi và đã từng tỏa sáng trong những phút giây nào đó. Thật là nguy hiểm và cũng thật là đáng thương vì em thường yếu đuối nên em đã năm lần bảy lượt trở thành nạn nhân của chính mình, của những “thế lực” đen tối ẩn tàng trong em.

Vì thế, Tết đến, xuân về, người người vui tươi xả bỏ những lo lắng, muộn phiền, thiết lập truyền thông trong tâm mình và với những người xung quanh thì cũng là cơ hội để em quay về quán niệm. Quán niệm như nảy giờ mình đã quán để thấy rằng “ý dẫn đầu các pháp”. Những cuộc chạy không bến bờ, những lao chen mệt nhọc, những ghen hờn, ích kỷ trong em đã biến em thành người đau khổ, với cái mặt lúc nào cũng u ám, với tâm lý lúc nào cũng sợ hãi, dè chừng, cảnh giác.

Có câu nói “từ bụng ta suy ra bụng người” để diễn đạt cho một nội tâm đầy hoài nghi do tưởng tượng và do… mình đang xấu xí nên nghĩ ai cũng giống mình và không tin bất kỳ ai. Theo đó, hễ em tham lam, bỏn sẻn thì em sẽ chẳng thể nào tin có người nào tốt đến độ bỏ ra cả chục, cả trăm triệu đồng hoặc hơn thế để xây nhà tình thương, tặng quà cho người khác. Em không thương được người thân thiết ruột thịt, thậm chí cha mẹ, anh, chị, em của mình em còn toan tính từng hào thì em sẽ không bao giờ “dám” tin có người đã nhận những cụ già ở trại dưỡng lão làm cha mẹ, nhận những em nhỏ mồ côi làm con… và thương yêu hết mực.

Không biết ai trách em nhiều bao nhiêu nhưng nếu “ngộ” được lý tình thương thì em sẽ thương chính mình thật nhiều. Thương không có nghĩa là em tiếp tục keo bẩn, cất giữ, chỉ nghĩ cho riêng mình mà là em sẽ hồi đầu phản tỉnh, thấy mình mê muội, càng ích kỷ thì mình càng nghèo đi, càng xấu xí cả thân lẫn tâm. Nghĩ đến đây ta lại thấy thương em hơn là trách móc em như người ta đã, đang trách em, chê em!

Em ạ, Tết, nhiều người lao xao hướng về hoa cỏ của đất trời, một số người sẽ gieo hoa tươi cỏ lạ trong vườn tâm mình, thứ hoa mang tên nhân ái, mang tên hướng thượng bằng cách ngồi tĩnh lặng trước Phật, phát nguyện ăn chay, nguyện hoan hỷ như Ngài Di Lặc mà xả bỏ, buông bớt chấp ngã và nhẹ lòng ung dung tiến bước…

Nhiều lắm những công hạnh thiện lành, những hạt giống trí-bi mà không phải chỉ có nhiều tiền em mới làm được. Một nụ cười thì sao? Hoặc, em về thăm nhà rồi tới ngôi chùa gần nhà phụ quý thầy, quý sư cô và mấy bác Phật tử ở quê mình quét tước, dọn dẹp, lau chùi tượng Phật… Sáng mùng một Tết em sẽ dậy thật sớm và đi chùa với mẹ, lên chánh điện, em sẽ quỳ trước tôn dung Đức Phật mà lễ thật thành kính, năm vóc sát đất, như trải lòng mình, rồi thì thầm với Bồ-tát rằng, em nguyện sẽ sống đời tự do, không trói buộc mình trong tham đắm ngũ dục thế gian…

Lời nguyện ấy như một thứ nước cam lồ tẩy sạch uế trần nơi thân tâm em trong suốt một năm huân tập và ta tin là em sẽ thấy tươi mát, tinh tuyền như ngồi giữa thiền đường đón gió xuân thổi nhẹ vào lòng. Thật đấy, em!

(Theo GNO)

Đánh dấu lên: Add to your del.icio.us del.icio.us | Digg this story Digg

Subscribe to comments feed Phản hồi (1 bài gửi):

Hung vào lúc 06/02/2013 10:07
avatar
Chao Chuc Thieu,

Cam on Thieu cho mot bai hay, nhe nhang va gan gui.

Ta hay got rua than tam di thoi.

Chuc moi nguoi Nam Moi An Khang va Sach Se!.

HUNG
Sai Gon 6/2/2013, Xuan Qui Ty
tổng cộng: 1 | đang hiển thị: 1 - 1

Gửi phản hồi của bạn comment


Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt

Xin hãy nhập vào mã bạn nhìn thấy trong hình dưới đây:

Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Video
Đánh giá bài viết
0
Từ khóa trong bài
Bài viết này không có từ khóa nào