Bình chọn
Quý độc giả muốn xem gì nhất trên Liễu Quán Huế?

Tuổi thơ bên mẹ

Kích thước chữ: Decrease font Enlarge font
image
Bên bếp lửa hồng, tôi cầm cuốn sách ngồi kế bên mẹ. Mẹ bày cho tôi từng chữ, từng cách phát âm trong cuốn sách giáo khoa lớp 1.

Ngày nào cũng thế, mẹ tôi dậy từ mờ sáng nấu cám cho heo ăn. Tôi cũng dậy để lấy những ánh sáng từ bếp lửa đó học bài. Hồi đó chưa có điện mà mẹ tôi thì làm lụng cả ngày, chỉ có lúc nấu nướng mới có thời gian bày cho tôi học.

Trong ánh lửa bập bùng, hình ảnh từng con chữ hiện lên lúc mờ lúc tỏ ...Những lời tôi đọc theo mẹ cứ thế vang ra từ cái bếp nhỏ đầy khói và tro bụi .Thế mà ngày nào tôi cũng học thuộc bài, đọc thuộc lòng những gì mẹ tôi dạy. Mấy cuốn sách giáo khoa của tôi quyển nào cũng lấm lem màu than đen cùng với mồ hôi của mẹ.Tôi thương mẹ lắm, ngày nào cũng phải dạy cho tôi học trong lúc nấu, mồ hôi nhễ nhại vì ánh lửa. Biết thế nên tôi cố gắng học. Mẹ thường xuyên động viên tôi phải học hành cho chăm chỉ.

Từ lớp 1, lớp 2 cho đến hết tiểu học, năm nào tôi cũng là học sinh tiên tiến. Cuối năm, cuối học kì, cầm tờ giấy khen về khoe với mẹ, tôi mừng lắm và tôi biết mẹ cũng rất vui. Mẹ khen tôi giỏi, tôi biết là từ công mẹ cả.

Từ khi tôi lên học cấp 2, nhà tôi mới bắt đầu mắc điện kế .Từ đó, tôi không phải học trong cái ánh sáng cháy bỏng từ bếp lửa ngày xưa mẹ nấu cám heo nữa mà được học bằng ánh điện sáng chói. Tôi rất vui, vì những cuốn sách không phải vương màu đen của than, ngấm cái vị măn chát của mồ hôi mẹ cùng với lớp tro tàn. Không bị bạn bè chê là sách bẩn nữa!

Tôi vui sướng và hạnh phúc biết bao khi không còn thấy mẹ vất vả trong ánh đèn dầu vào những đêm làm khuya . Mẹ không phải vất vả thổi lửa để bị lửa táp cháy cả tóc vì lấy ánh sáng cho tôi học. Từ khi có điện mẹ tôi cũng đỡ vất vả đi nhiều.

Năm tháng trôi đi, giờ tôi đã khôn lớn, cái bếp cũ ngày xưa cũng không còn nữa. Cũng chính nơi đó, bố mẹ đã làm lại căn bếp mới, rộng rãi hơn xưa.

Dù vậy, tôi vẫn không bao giờ quên cái bếp lụp xụp mà mỗi sáng lại nghe vọng ra tiếng đọc bài của mẹ, của tôi. Cũng từ đó mà tôi biết chữ, biết thế nào là nỗi nhọc nhằn của mẹ, biết nỗi khổ của gia đình mà cố gắng học hành. Những kỉ niệm, những hồi ức về tuổi thơ bên mẹ sẽ theo tôi đi suốt cuộc đời.

Đó cũng là động lực lớn để tôi vượt qua mọi khó khăn vươn lên trong cuộc sống . Mẹ ơi, con sẽ nhớ những lời mẹ dạy, nhớ cái bếp xưa mẹ con mình học bài. Con sẽ cố gắng để không phụ lòng mong mõi của mẹ. Hãy tin con mẹ nhé!

 Theo Mực Tím

Đánh dấu lên: Add to your del.icio.us del.icio.us | Digg this story Digg

Subscribe to comments feed Phản hồi (0 bài gửi):

tổng cộng: | đang hiển thị:

Gửi phản hồi của bạn comment


Bộ gõ tiếng Việt Bật Tắt

Xin hãy nhập vào mã bạn nhìn thấy trong hình dưới đây:

Captcha
  • email Gửi bài viết này cho bạn bè
  • print Xem dưới dạng bản in
  • Plain text Xem dưới dạng thuần văn bản
Video
Đánh giá bài viết
0
Từ khóa trong bài
Bài viết này không có từ khóa nào